Blog

Thuộc địa mới | Chiến tranh Việt Nam

hktc.info xin giới thiệu bài viết

Đó là một câu hỏi hiếm khi được hỏi trên các diễn đàn internet và mạng xã hội, nhưng lại là một câu hỏi thú vị trong số nhiều câu hỏi khác trong các văn bản, tài liệu và tuyên bố chính trị. Cả hai đều có tên trong sử sách và báo chí.

Có thể thấy từ nội dung điều đầu tiên trong chương trình hành động mười điểm của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam:

“Đánh đổ chế độ thực dân đội lốt đế quốc Mỹ và chế độ độc tài Ngô Đình Diệm tay sai của Mỹ, lập chính phủ liên hiệp dân chủ quốc gia”.

Theo kế hoạch hành động 12 điểm của Chính phủ Lâm thời Nam Việt Nam, Điều 2:

“Đánh đổ chế độ thực dân trá hình do đế quốc Mỹ dựng lên ở miền Nam Việt Nam, lật đổ toàn bộ cơ cấu của chế độ bù nhìn tay sai, xóa bỏ Hiến pháp và mọi điều luật, hành vi vi phạm Nhà nước, tính mạng, tài sản của nhân dân, ngụy quyền phản dân chủ. các quyền con người khác, Thiết lập một nền cộng hòa dân chủ và tự do thực sự, với các cuộc bầu cử được tổ chức trên các nguyên tắc bình đẳng, tự do và dân chủ thực sự, không có sự can thiệp của nước ngoài.”

Để thính giả dễ hiểu, một cách khái quát và tổng quát nhất, bộ máy cai trị của Hoa Kỳ đối với miền Nam Việt Nam trước 1975 là ách thực dân trá hình. Thuộc địa, nếu được định nghĩa theo tiếng Việt (trái ngược với “thuộc địa” trong tiếng Anh), là vùng đất thuộc sở hữu của người bên ngoài. Vì vậy, một thuộc địa ngụy trang có nghĩa là nó là một lãnh thổ dưới sự kiểm soát của Hoa Kỳ, nhưng nó được ngụy trang là không thuộc về Hoa Kỳ, như thể nó là một quốc gia độc lập với Hoa Kỳ.

Cụ thể, đó là ách thực dân kiểu mới, khác với thực dân cũ, đế quốc Mỹ chỉ muốn chiếm miền Nam làm căn cứ địa chính trị gắn liền với Mỹ và làm căn cứ quân sự cho Mỹ. Đường lối cai trị của nó không phải là buông thả, nô dịch nhân dân, nô lệ thợ thủ công, bóc lột tài nguyên của thuộc địa như thực dân Pháp đã làm.

Trong thời kỳ từ 1965 đến 1973, do sự bất ổn của hệ thống tân thực dân Mỹ, chủ yếu là do ngụy quyền địa phương bất lực, nên Mỹ vẫn muốn đưa bộ đội chủ lực vào lục quân. Đấu tranh để cứu một vùng đất đang trên bờ vực sụp đổ của chế độ thực dân mới.

Vì vậy, vùng tạm chiếm Nam Bộ từ 1965 đến 1973 vẫn còn những nét đặc trưng của chủ nghĩa thực dân cũ. Đây là thời kỳ quân đội quốc gia trực tiếp tham chiến, khác với thời kỳ ngụy quân được giao quyền chiến đấu và phòng thủ.

Để vãn hồi tình thế bất lợi, sức chiến đấu của quân đội Mỹ ngày càng cố thủ, ngày càng trở thành “bóp Việt Nam”, ngày càng nhiều lính Mỹ hy sinh trong chiến lược (phi Mỹ hóa).

Ban đầu, Nixon và các nhà lãnh đạo Mỹ dự định sử dụng thuật ngữ “phi Mỹ hóa”. Nhưng Bộ trưởng Quốc phòng khi đó là Melvin Laird cho biết thuật ngữ này là sự thừa nhận gián tiếp về cuộc xâm lược của Hoa Kỳ đối với miền Nam Việt Nam và là sự thừa nhận cởi mở về vai trò trung tâm, trung tâm và trung tâm của họ trong cuộc xung đột. Vì vậy, ông đề nghị sử dụng một danh từ không đề cập đến Hoa Kỳ. Vì vậy, nhan đề mới của Vẻ đẹp tiềm ẩn đã được Việt hóa.

Bộ trưởng Quốc phòng Melvin Laird sau đó đã mô tả chính sách này trong một tài liệu công khai của Lầu Năm Góc: “Được phát triển, trang bị, huấn luyện và chuyển giao cho các lực lượng Nam Việt Nam, những người đang đảm nhận vai trò chiến đấu ngày càng tăng trong khi đồng thời giảm số lượng binh lính chiến đấu của Hoa Kỳ.” , trang bị và huấn luyện các lực lượng Nam Việt Nam và giao cho họ vai trò chiến đấu ngày càng tăng trong khi giảm số lượng binh lính chiến đấu của Hoa Kỳ.”)

Việt Nam hóa chiến tranh nói chung là cuộc chiến tranh do người Việt Nam phát động, cụ thể hơn, đó là chiến lược chiến tranh trong đó Mỹ chuyển dần vai trò chỉ huy quân đội sang ngụy quân, từng bước biến Chiến tranh Việt Nam thành cuộc chiến tranh giữa Mỹ và Việt Nam. Người Việt, với Người Việt Đánh Người Việt, “Thay đổi màu xác chết” (tức là thay xác trắng bằng xác vàng. Từ 1967 đến 1973, chương trình Việt Nam hóa chiến tranh là: “Thay màu xác” Xác “khám”). Quân đội Sài Gòn buộc phải tiến hành các cuộc tập trận thay cho Hoa Kỳ, tương tự như chiến lược Gilded War mà Pháp đã theo đuổi kể từ khi xâm chiếm Đông Dương năm 1949.

Ngày 21 tháng 4 năm 1975, Tổng thống chính quyền Sài Gòn Nguyễn Văn Thiệu trong diễn văn từ chức thừa nhận Hoa Kỳ có kế hoạch Việt Nam hóa chiến tranh nhưng kế hoạch này không bao giờ được thực hiện. THÀNH CÔNG: “Nếu Mỹ ở đây để đánh giặc, cãi thì về. Việt Nam hóa thì nhận, không Việt Nam hóa thì không Việt Nam hóa, chắc chắn cộng sản sẽ phản ứng, thay hơn là một phản ứng.”

Vì vậy, từ năm 1973 đến 1975, vùng tạm chiếm của Việt Nam Cộng hòa vẫn là thuộc địa trá hình, thuộc địa kiểu mới của Mỹ. “Thuộc địa trá hình” là một thuật ngữ chung chung để người đọc dễ hiểu và hình dung. “Chủ nghĩa thực dân mới” là sự phân biệt cụ thể và rõ ràng hơn giữa chủ nghĩa thực dân và chủ nghĩa thực dân kiểu cũ, tức là chủ nghĩa thực dân cổ điển áp đặt lên Việt Nam dưới chế độ thực dân. Việt Nam từng là thuộc địa của Pháp.

Chủ nghĩa thực dân kiểu cũ là bóc lột tài nguyên, nhân lực, bóc lột sức lao động, đánh đập, tra tấn, nô dịch, nô dịch người dân. Chủ nghĩa thực dân mới phục vụ các chiến lược địa chính trị, quân sự và kinh tế của những kẻ xâm lược. Một là công khai và một là trá hình, dưới những hình thức khác nhau cho những mục đích khác nhau.

Nguyễn Ru

Cảm ơn bạn đã xem qua bài viết của hktc.info

Rate this post

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *